2014 is very very funny HAHAHAHAHAHA


MY OH MY - SJJD

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

[ShortFic] [SJ48] - Cooperation < Final Chap >



Author : Choy

Pairings : TaeYeon – Takamina – Tiffany – Acchan, TaeNy, AtsuMina, little SooSun

Rating : PG-15

Note : Cuối năm rồi, cái gì nên kết thúc thì kết thúc, cái gì chưa thì cứ tiếp tục ngâm giấm =))

          Cuối năm vui vẻ nha. Cùng nhau chào đón một năm mới tươi sáng nào.

          Không mang ra khỏi Blog nếu chưa có sự đồng ý của Au

           


     Cooperation





Cả bốn người cùng nhau đi ăn sau lời gợi ý hết sức “đáng yêu” từ hai cô “vợ” xinh đẹp. Không hề có bất cứ quản lí nào đi theo, chỉ bốn người họ. Taeyeon cầm lái chở cả bốn cùng đi. SJJD hoạt động ở Nhật khá thường xuyên nên Taeyeon đã thi lấy bằng lái xe tại Nhật để đi chơi hay chạy vòng vòng để thư dãn mà không cần người chở đi. Chiếc xe cả bốn đang ngồi là BMW 640D Gran Coupe của Taeyeon. Đừng hỏi vì sao một con người mang hình ảnh “dễ thương” như Taeyeon mua xe thể thao, sở thích mà. Chiếc Taeyeon chạy bên Hàn là Mercedes Benz SLK55 AMG, cũng là một chiếc xe thể thao nhưng CHỈ có hai chỗ ngồi(why?). Có fan từng hỏi là khi rảnh Taeyeon thường làm gì, ẽm trả lời là trở Tiffany chạy dọc sông Hàn. Từ đó fan mới hiểu sao ẽm lại mua xe có hai chỗ ngồi, mua nhiều chỗ quá có người làm “phiền” à. (suy đoán tung lung mà đúng thì vui à =)))


Trở lại, không khí trên xe hình như được chia ra làm hai phần, phần trước thì không một tiếng nói, phần sau thì nói chuyện rôm rả như một cái chợ. Chẳng là không hiểu lí do gì mà hai nàng lại muốn ngồi dưới cùng nhau, để hai “ông” lên đằng trước ngồi. Taeyeon thì chuyên tâm lái xe, đường xá Nhật Bản cô không rành lắm nên phải cẩn thận nhìn đường và cái GPS dẫn đường. Còn Takamina thì không hiểu lí do gì mà cảm thấy lạnh người, trong người cứ nơm nớp lo sợ một nỗi lo lắng vô hình nào đó nên chỉ nhìn chăm chăm nhìn đường. Hai nàng ở phía sau thì cười hớn ha hớn hả về nhiều vấn đề như ăn uống, quần áo, dầy dép…


Vì chơi chiếc xe quá “khá” nổi bật nên khi bước ra khỏi xe, cả bốn phải chùm áo khoác hoặc đội nón, đeo kính…. để ngụy trang. Thời buổi này paparazzi thật không ít à. Nhà hàng này Acchan quen và nhiều nghệ sĩ cũng hay ăn ở đây nên khi đi vào họ không cần phải ngụy trang, cởi bới đồ cho đỡ nóng.


Lần này họ ngồi theo cặp. Trong khi chờ đem đồ ăn ra, cả bốn nói chuyện phiến với nhau.


“Taeyeon-san thích xe thể thao thì phải? Chiếc BMW vừa rồi đẹp đó chứ” Acchan nói.


“Ừ, không hiểu sao nhưng chạy nó thấy khá thoải mái. Acchan cũng biết chạy xe đúng không?” Nhận được cái gật đầu từ Acchan, Taeyeon quay qua hỏi Takamina “Còn cậu, Taka-san?”


“Ơ…không. Học mấy cái lí thuyết đó mệt lắm.” Minami nhăn mặt nói. Hồi Acchan học lấy bằng lái xe, nhìn cái đống giấy mà cô ấy phải học khiến Minami muốn bệnh luôn. Thêm một lí do nữa là Minami không được “cao” nên…(tủi thân thằng bé =)))


Nghe Minami nói vậy, Acchan nổi hứng trêu chọc “Không phải là thời gian cậu để lên hết mấy “em” rồi à?!” Cái này mang giấm à nha.


“ACCHAN……” Minami tím mặt.


“Hahhhahha….” Cả ba người còn lại cười lớn.


“Tour vòng quanh Nhật đầu năm của các bạn rất tuyệt.” Acchan nói. “Sao các bạn có thể chịu đựng được ba giờ đồng hồ như vậy?”


“A, chúng tôi rèn luyện sức chịu đựng cũng như các kĩ năng khác từ nhỏ nên thể lực tốt hơn người thường thôi.” Tiffany cười nói


“Uhm” Minami gật đầu. “AKB về khoản đó thật sự rất kém. Nếu diễn năm bài liền thì thể nào cũng có người chịu không được mà xỉu hay là thở gấp.” May là chỉ diễn nửa bài thôi chứ cả bài thì nằm la liệt chờ cấp cứu quá.


Sau đó phục vụ đem đồ ăn lên, bốn người vừa ăn vừa trò chuyện về giới nghệ sĩ cũng như những khó khăn trong công việc.


“A Minami” Đang ăn thì Acchan đột nhiên quay qua Minami bảo cô ấy mở miệng ra để cô đút…cà chua cho ăn. Mặt Minami tái mét. Không phải chứ…cà chua nữa ư? Minami cười khổ. Môi hơi mấp máy mở ra khi nhìn ánh mắt chờ đợi của Acchan thì một giọng nói vang lên.


“Taka-san không thích ăn cà chua mà, đúng không?” Taeyeon mặt tỉnh bơ nói. Sau lời nói đó là một ngọn gió lạnh thổi qua bốn người, ba con người kia nhìn chằm chằm vào Taeyeon khiến cô bối rối, nhìn lưới qua cả ba người kia. Cô nói sai à???


Mắt Acchan lóe lửa. Giỏi cho hai người, thân nhau nhỉ? Mới quen biết mà biết cả sở thích của nhau cơ đấy. Acchan nhìn Taeyeon nở một nụ cười không thể tươi hơn được nữa trong khi chân thì đá mạnh Minami một cái.


Minami đau điếng người như không dám hé răng kêu một lời, liền cười cười. “Đâu có…tớ …*lắp bắp* …tớ thích ăn cà chua mà, thích ăn cà chua hihhihi” Minami cười mà ước mắt không ngừng chảy trong lòng. Cô vui vẻ đưa mặt về phía trước, ngập lấy chiếc xiên có miếng cà chua của Acchan rồi ăn như thể nó rất ngon.


“Ngon ghê. Cà chua ngon nhỉ Acchan” Minami quay qua Acchan cười nói. Acchan không nói gì mà tiếp tục ăn.


“Ăn cà chua thật sự rất tốt đó. Trong bữa ăn của chúng tôi thường có ít nhất mấy trái cà chua bi” Tiffany cười nói. Rau quả giúp rất nhiều cho hệ tiêu hóa cũng như da mà.


“Uhm tớ thích ăn cà chua nhất. Cậu thích gì Tiffany-san?”


“Dâu” Tiffany cười, đôi mắt của cô cũng tạo thành lưỡi trăng, người ta hay gọi đó là mắt cười. Mỗi lần nhắc đến cái gì cô thích thì cô đều cười như thế.


“Taeyeon-san?” Acchan quay qua hỏi Taeyeon. Taeyeon đang ăn nên không trả lời ngay mà đợi ăn xong đã, Tiffany cũng đang uống nước nên… đã có người trả lời thay họ. Câu trả lời thật sự khiến Acchan muốn nổi điên với người trả lời nó.


“Hình như Te-chan thích sữa chuối” Minami không ngại vừa ăn vừa nói. Nghe Minami nói Taeyeon cũng gật đầu như đúng rồi khiến Acchan và Tiffany như hóa đá theo.


Hai con người này….chắc chắn có quan hệ với nhau. Thậm chí cả sở thích cũng nói cho người kia biết. Chắc chắn đang giấu giếm cái gì đó. Acchan và Tiffany đều đang rối bời bởi suy nghĩ đó. Trong lòng cả hai dâng lên không ít cảm giác giận dữ cũng như tổn thương. Họ giấu hai cô cái gì?


Cho đến khi ăn xong, Acchan và Tiffany không nói một câu nào, lâu lâu Minami và Taeyeon nói linh tinh về thời tiết, trang trí, phong cách của nhà hàng này… Minami và Taeyeon đều chẳng quan tâm vì sao hai cô nàng kia lại im lặng như tờ, họ quá quen cái kiểu thất thường này rồi. ( Chính xác là hai tên ngốc này không nằm bắt được “tâm tư” của hai nàng T.T)


Thấy chưa, vừa thanh toán xong là hai cô nàng trở về trạng thái ban đầu, ôm lấy cánh tay của Minami và Taeyeon, cười nói nhẹ nhàng là muốn đi shopping. Thấy hai nàng vui vẻ trở lại, Minami và Taeyeon cũng “chiều” gật đầu cái rụp trước sự “quyến rũ ngọt ngào” kia.


Tưởng sẽ được nắm tay bạn gái đi mua sắm, ai dè là đi làm ô sin xách đồ cho hai nàng cơ chứ. Hai nàng đi trước khoác tay nhau cười nói, hai chàng đi sau khó khăn xách đống đồ hai nàng mới mua.


Mỗi lần vào shop nào đó, lựa được cái nào thích thì hai nàng đều thử cho hai chàng xem. Tỉ lệ cơ thể và chiều cao của hai nàng đều chuẩn nên dù mặc bộ đồ nào cũng đẹp cả. Mỗi lần thấy bộ nào vừa ý thì Acchan và Tiffany đều quay sang Minami và Taeyeon, quyến rũ nói “Đẹp không Minami/Taeyeon?” Nhận được hai ánh mắt hau háu nhìn vào mình cùng với miệng hơi mở ra, hai nàng bồi thêm một câu “Mua cho em nha?” Thế là hai cái đầu kia gật rụp một cái. Xong, trên người Minami và Taeyeon đều sẽ thêm một bịch đồ nữa và tài khoản theo đó cũng vơi đi không ít. (Ôi tội quá) Cả hai vẫn chưa nhận thức được vấn đề cho đến khi chiếc thẻ của họ đã quẹt xong và hai nàng vui vẻ trả lại cho họ.Thầm rủa sao mình dại gái vậy nhưng…vô phương cứu chữa rồi. Đành ngậm ngùi theo sau hai nàng.


Sau khi mua sắm thỏa thích, hai nàng nhìn lại phía sau thấy hai chàng chật vật như vậy cũng hơi đau lòng nhưng…cái ghen đánh chết cái dịu dàng rồi, cả hai tiếp tục mặc kệ họ và lại khoác tay nhau đi. Ra khỏi cửa khu mua sắm thì cả bốn quyết định chia tay, hai nàng trao đổi số điện thoại và hẹn với nhau ngày nào đi tiếp. Mồ hôi hai chàng thoáng đổ nhiều hơn bình thường.


Acchan và Minami đón taxi về. Acchan có việc ở công ty nên cô đến công ty luôn, còn Minami về nhà. Lúc ra khỏi taxi Acchan không nói không rằng mở cửa đi ra luôn, không thèm quay đầu lại khiến Minami ngỡ ngàng. Có chuyện gì vậy?


Còn Taeyeon đưa Tiffany về nhà. Trong suốt quãng đường đi, Tiffany không nói không rằng cũng khiến Taeyeon cảm thấy lo lắng. Cô ấy bị sao vậy?


“Em không sao chứ? Em không khỏe hả Fany?”


“…” Tiffany không trả lời, quay mặt ra cửa sổ nhìn đường xá. Hành động đó khiến Taeyeon bối rối. Hồi nãy cô ấy vẫn vui vẻ mà.


Vừa đậu xe vào sân, Tiffany mở cửa xe một mạch đi vào nhà, thậm chí cửa xe cô ấy không thèm đóng luôn. Taeyeon thấy vậy liền nhanh chóng đóng cửa, khóa xe lại rồi chạy nhanh vào nhà.


“Yah Fany, em làm sao vậy?” Taeyeon vừa cởi giày vừa nói khi thấy bóng dáng Fany vừa khuất sau cánh cửa phòng của họ.


“Cậu lại làm tội làm tình gì rồi à” Jessica từ bếp đi ra với ly nước trên tay, liếc mắt nhìn Taeyeon một cái rồi đi thẳng về phòng của cô.


“Đừng nhìn tớ bằng con mắt đó chứ” Taeyeon nói với theo.


“Cô ấy giận cậu hả?” Sunny đang ngồi trên sofa xem tivi nói trong khi Sooyoung đang nằm trên đùi cô ấy với bịch snack trên tay.


“Tớ sao biết được. Tự nhiên cô ấy như thế đó chứ.” Taeyeon than ngắn thở dài đi vào phòng xem Tiffany như thế nào. Trước khi vào cô nghe loáng thoáng Sunny và Sooyoung nói chuyện.


“Em cá là cậu ấy lại ga lăng giúp đỡ cô nàng nào rồi khiến cô nàng đó đổ ngay tại chỗ.” Sunny nói.


“Em đánh giá thấp Taengoo của chúng ta vậy. Soo nghĩ là cậu ấy đùa giỡn hoặc thân thiết với một cô nàng nào đó.”


“Soo cá gì?”


“Một máy PS mới cho em. Ngược lại em thua thì phải “chiều” Soo. OK?”


“Yahhhh Choi Soo Young……” 


Sau đó là gì thì Taeyeon không biết được, chỉ biết trước mắt là một thân hình đang nằm trên giường, mặt quay vào góc tường.


“Fany à, em sao vậy?” Taeyeon nhẹ nhàng đi lạ
i chiếc giường rồi ngồi xuống.


“…” Tiffany không nói gì, chiếc vai của cô khẽ rung. Nhận ra được điều đó, Taeyeon hốt hoảng lại gần Tiffany, xoay người cô ấy lại thì thấy hai hàng nước chảy dài trên đôi mắt ấy.


“Fany, em sao vậy? Sao tự nhiên lại khóc? Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà…” Taeyeon rối rít hỏi Tiffany, tay không ngừng lau đi nữa giọt nước mắt kìa.


“Sao lại khóc vậy? Tae làm em buồn à?” Taeyeon nhẹ nhàng lau khuôn mặt của Tiffany, ôn nhu nói.


“Tae…Tae lừa…dối em…” Tiffany nghẹn ngào nói.


Taeyeon ngỡ ngàng “Em nói gì vậy? Tae lừa dối em khi nào chứ? Em biết Tae yêu em nhất mà.”


“Tae với Takamina-san…”


“Taka-san hả? Cậu ấy với Tae cùng làm việc chung mà.”


“Tae còn tiếp tục dối em?” Tiffany nhìn thẳng vào mắt Taeyeon.


“Tae nói thật mà, Tae với Taka-san đâu có gì đâu. Tae với cậu ấy chỉ là bạn bè thôi mà.”


“Bạn bè? Khi nào?”


“Ờ thì…” Hết cách, Taeyeon kể lại cho Tiffany nghe hai lần trước mình gặp Takamina-san rồi nói chuyện với cậu ấy. Khi kể xong, Taeyeon tưởng Tiffany sẽ tha thứ cho cô, ai dè…


“Tae đi chết đi” Tiffany lấy gối đánh bào người Taeyeon rồi vùng vằng đứng dậy đi ra khỏi phòng.


“Em sao vậy Fany, Tae kể hết cho em nghe rồi mà.” Taeyeon nắm tay Tiffany lại.


“Yah bỏ ra” Tiffany liên tục đánh vào người Taeyeon “Nói xấu em nè, nói xấu em nè….”


Taeyeon ngỡ ngàng, thì ra cô ấy… thật dễ thương mà. Taeyeon mỉm cười giật mạnh tay Tiffany về phía mình  khiến cả thể thể cô ấy nằm chọn trong vòng tay của cô, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy Tiffany.


“Em biết không Fany, tất cả những điều ấy chỉ khiến Tae yêu em nhiều hơn thôi. Yêu cách em giận dỗi mỗi khi có ai đó quá gần Tae, yêu cách em chăm lo quá mức cho Tae, yêu mỗi dòng tin nhắn hỏi thăm của em, yêu những cử chỉ dịu dàng của em, yêu nụ cười và cả giọng nói khàn khàn quyến rũ này, yêu tất cả những thứ xung quanh em…và hơn hết, đó là yêu em. Yêu em Hwang Mi Young à. Tất cả những gì em làm cho Tae, ờ thì nhiều khi Tae thấy có hơi chặt nhưng điều đó thể hiện em vẫn luôn quan tâm Tae, vẫn luôn yêu Tae. Điều đó khiến Tae cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất. Tae không thể tưởng tượng ra được một cuộc sống thiếu vắng em, thiếu vắng sự dịu dàng cũng như những sự nũng nịu, giận hờn vu vơ của em. Có em là điều hạnh phúc nhất của Tae rồi. Cô Hwang ngốc nghếch à.” Taeyeon hôn nhẹ lên môi Tiffany một cái.


“Ai dạy Tae nói vậy?”


“Em không thích ư? Đó thật sự xuất phát từ trái tim Tae, Fany à. Tae yêu em.” Taeyeon đặt lên môi Tiffany một nụ hôn thất sâu.


“Sau này có chuyện gì đều phải nói cho em biết, nghe chưa TE-CHAN?”


“Tuân lệnh vợ yêu” Taeyeon đưa tay lên chào như quân đội.


“Yah Tae biết mặt Tae mắc cười lắm không hả” Tiffany cười lớn.


“Làm cô cười là niềm hạnh phúc của tôi, thưa cô Hwang”


“YAH, thôi đi….”



“Em thích nó mà haahhha” Taeyeon cười lớn




Bên ngoài căn phòng chứa tình yêu nở rộ kia là một con người mặt nham nhở hết cỡ và một con thỏ con đang nhăn mặt.


“Soo thắng rồi kekkeke. Thưởng cho Soo đi.”


“Đáng ghét, biến đi.” Sunny giận dỗi chở về phòng.


“Nhớ lời hứa đó nha Bunny” Sooyoung gọi với theo. Sau đó tung ta tung tăng chạy vào bếp xem Hyoyeon nấu cái gì. Dù sao thì cô cũng sẽ có một bữa tráng miệng ngon lành hahhaha.



~~~~~~~~~



Minami đang ngồi sofa tập hát cho bản duet của mình và Taeyeon. Lâu lâu cô lo lắng nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi mà Acchan còn chưa về nữa. Cô ấy có một cuộc họp với công ty, có vẻ như khá lâu nên Minami đành ngậm ngùi ăn bữa tối một mình.


Khoảng chín giờ, cánh cửa nhà đột nhiên mở ra. Minami hớn hả chạy ra.


“Em về rồi hả Atsuko. Có mệt lắm không?”


“…” Acchan không nói gì, bỏ giày ra rồi đi thẳng vào bếp rót một ly nước lớn uống, lờ đi như không thấy Minami. Hành động đó khiến Minami cứng người. Hình như cô ấy đang tức giận thì phải. Biết là không nên đụng vào lửa nên Minami lại ghế sofa tập tiếp.


Không biết thời gian trôi qua bao lâu nhưng khi ngước mắt lên, Minami đã thấy Acchan đứng ngay trước mặt mình, mái tóc ướt vừa mới được xấy xong, chiếc váy xanh đã được thay thế bằng chiếc đầm ngủ cực sexy. Mặt Minami khẽ đỏ, cổ họng cảm thấy hơi khô, cô khẽ nuốt nước bọt.


Không nói không rằng, Acchan đè Minami xuống ghế sofa rồi hôn mãnh liệt lên đôi môi của Minami. Minami giãy mình ra.


“Atsuko, em làm sao vậy?”


“…” Acchan ghì hai bàn tay lên vai Minami, không cho cô ấy giãy giụa rồi tiếp tục ngấu nghiến đôi môi căng đỏ đó. Minami không biết việc gì xảy ra đành cố gắng đáp trả lại nụ hôn mãnh liệt kia. Chỉ khi chiếm thế thượng phong cô mới khiến Acchan bình tĩnh lại mà nói chuyện.


Gắt gao đáp trả lại nụ hôn của Acchan, Minami dần dần từ thế bị động chuyển thành chủ động, lưỡi của cô lần mòi hết mọi góc ngắt trong miệng của Acchan. Acchan khẽ rên lên một tiếng, người cô rung lên khi bàn tay hư hỏng kia đang vuốt ve lưng cô. Cảm thấy cơ thể phía trước đã mềm ra, Minami vội lật Acchan xuống sofa. Bây giờ cô là người ở trên.


“Atsuko, em sao vậy? Nói gì đi chứ.” Minami nhìn thẳng vào mắt Acchan. Acchan vẫn không nói gì, vòng hai tay qua cổ kéo Minami xuống rồi tiếp tục hôn cô ấy. Minami dứt ra, ghìm chặt hai tay Acchan xuống ghế.


“ATSUKO, rốt cuộc em bị sao vậy?” Acchan quay mặt sang một bên không nhìn Minami. Minami không biết làm gì với cô nàng này luôn, định thả tay ra thì Acchan đã nhìn thẳng mặt cô hỏi.


“Minami với Taeyeon-san là như thế nào?”


“Taeyeon-san? Minami với cậu ấy đâu có gì đâu? Sao em lại hỏi vậy?” Minami ngơ ngốc nhìn Acchan. Thấy người kia vẫn không nói thật, Acchan thục mạnh chân mình vào giữa hai chân của Minami khiến cô ấy cứng người, sau đó lật ngược tình thế đè Minami ở dưới.


“Vẫn không chịu nói?”


“Thật sự không có gì mà Atsuko.” Minami ngơ ngơ nhìn Acchan. Bực mình vì Minami vẫn không nói, Acchan liếm tai phải của Minami rồi khẽ cắn lên đó, trong khi tay thì đang gỡ từng nút áo của Minami ra.


“Có nói hay không?” Tiếp tục trêu ghẹo vuốt ve vùng bụng của Minami. Điều đó không khỏi khiến Minami rên lên. Dục vọng như đang muốn nuốt chửng cô lúc này. “Nói”


“Rồi rồi, Minami nói, Minami nói. Em rời khỏi người Minami đi đã.” Minami cố giữ lại ý trí.


“Không, nói đi” Bây giờ Acchan đang nhấm nháp chiếc cằm của Minami, tay không ngừng vuốt ve cơ thể phía dưới.


“Minami với…cậu ấy…chỉ là bạn thôi…bạn thôi.” Mỗi vuốt ve của Acchan khiến Minami như trân người, miệng không ngừng thở dốc.


“Nói rõ đi” Acchan lạnh lùng nói.


“Em cứ như vầy…sao…sao Minami nói được chứ.” Acchan ngừng vuốt ve nhưng vẫn hôn lên chiếc cổ trắng ngần kia. “Nói đi”


Minami thuật lại mọi việc cho Acchan nghe, nhưng dĩ nhiên, cô không ngu ngốc đến nỗi kể lại từng chi tiết. Lược bỏ một số chi tiết gây bất lợi cho mình như việc “nói xấu” vợ yêu (Khôn quá =))).


“Minami nói xong rồi, em…em có thể đứng lên được không?” Minami khó khăn nói, cô ấy cứ hôn cổ cô như vầy thì cô sẽ không chịu nổ mất. Lí trí của cô sắp bay đi nơi nào mất rồi.


“Ai nói là em tha cho Minami hả? Không nói thật ngay từ đầu là một tội, em bức nhiều lần mới nói là tội thứ hai, làm em hao tổn tâm trí là tội thứ ba, khiến em giận là tội thứ tư, dám.…” Chưa nói hết thì Minami đã hôn lên đôi môi của Acchan, lần này là một nụ hôn nhẹ nhàng. Cô nàng này thật lắm điều mà. Nhưng cô yêu cô ấy như thế.


Nhẹ nhàng đặt Acchan xuống sofa, Minami chống tay xuống để giảm trọng lượng của mình. Say đắm nhìn vào mắt Acchan. “Thế em muốn Minami làm gì để em tha thứ đây hả vợ yêu?” Minami nhếch mép cười, không để Acchan trả lời, cô cúi xuống hôn lên chiếc cổ trắng nõi nà kia, trước khi xuống phía dưới, cô để lại trên đó một dấu hôn đỏ chót khẳng định chủ quyền. Người Acchan run lên, một trận khoái cảm ập tới, người cô đang rất khô nóng.


“Minami….” Acchan ôm chặt lấy cổ Minami, không ngừng rên lên và gọi tên Minami khi cô ấy không ngừng hôn, cắn rồi liếm bờ vai và chiếc cổ của cô. Acchan biết không có gì có thể ngăn cản con người đó lại nữa (hay tại em cũng muốn ;))), Acchan khó khăn nói.


“Không…không phải…ở …đây Minami.”


“Ừ, Minami bế em về phòng.” Minami để hai chân Acchan cuốn quanh eo mình rồi bế cô ấy lên, không quên hôn và vuốt ve cơ thể của Acchan.


Acchan thầm nghĩ, ai nghĩ con người nhỏ bé này ngoan hiền, hay mắc cỡ thì thật sự là một sai lầm lớn. Con người này…thật sự không vừa.


Về tới phòng, Minami đặt Acchan xuống giường, cởi nhanh chiếc đầm Acchan đang mặc cũng như quần áo trên người rồi cúi xuống hôn Acchan, không ngừng vuốt ve, ma sát hai cơ thể với nhau. (Ai muốn đọc tiếp thì bôi đen à)























~~~~~~~~~



Hai tuần sau, tin tức hợp tác này lan truyền trên mọi báo mạng, có rất nhiều ý kiến về sự hợp tác này, nhìn chung thì theo hướng tích cực nhiều hơn. Có nhiều người rất mong chờ để nghe bài hát của họ. Cả hai đều là người có giọng hát hay nhất nhóm nên người ta không biết cả hai hát song ca sẽ như thế nào.


Một tháng sau, bài hát chính thức lên kệ đĩa mà lập tức all kill tất cả các bảng xếp nhạc ở Hàn Quốc và Nhật Bản. Ca khúc tiếng Nhật là một bản Rock Ballad nói về tình yêu xa, sự khó khăn khi hai người ở hai nơi khác nhau, vượt qua thử thách về địa lí để giữ được tình cảm đó. Còn ca khúc tiếng Hàn là một bản R&B nói về sự giận dỗi vu vơ của một cô gái đối với người yêu của mình, cô luôn quản anh ta quá mức nhưng điều đó không khiến tình yêu của họ tan vỡ mà ngày càng khắng khít hơn, bởi anh ta thật sự rất yêu cô gái đó.


Hai ca khúc đều nhận được lời khen gợi từ giới phê bình chuyên môn. Từ giọng hát, cách xử lí bài hát cho đến cảm xúc của bài hát đều không chê vào đâu được. Không chỉ nổi ở Hàn và Nhật mà những nước Châu Á còn lại và phương Tây đều rất yêu thích hai bài hát đó. Ngoài ra còn cải thiện không ít tình hình chính trị giữa hai nước.


Hai ca khúc này đã nhận được sự thành công rất lớn.


Ngoài ra, còn có một sự hợp tác ngầm rất thành công giữa hai nàng và hai chàng nữa. Họ thường xuyên bắt tay nhau để trả thù người yêu.


Cuộc sống thật thú vị.=))





The End.








P/s : Nếu bôi đen, bạn chính thức bị lừa =)) cuối năm đầu tháng suy nghĩ đen tối quá thì đen tối nguyên năm là không được à =))

Hãy giữ lại cho mình và các bạn một tí gì đó gọi là trong sáng đi nha =)) Còn bạn nào không muốn thì hãy uống Vfresh để trí tưởng tượng bay cao bay xa~~~~~~~~~~~~~ =))















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét