2014 is very very funny HAHAHAHAHAHA


MY OH MY - SJJD

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

[ShortFic] [WMatsui] - Love Complete < Chap Four >


Author : Choy

Pairings : WMatsui(Main), AtsuMina

Rating : PG-13

Note : Đã fix
           
          Tối qua buồn ngủ quá Au hơi lũ lẫn =))

Love Complete


Rena ngã thân mình xuống giường, chuyện đó cô đã đoán được phần nào rồi nhưng nghe chính mẹ mình kể lại thì cô vẫn không khỏi cảm thấy hoảng loạn. Gia đình mà cô luôn yêu quý, một gia đình rất hạnh phúc như vậy mà bên trong lại che giấu một sự thật khiến người ta nghe không khỏi bàng hoàng.

Nghe mẹ cô nức nở kể lại, cô thậm chí còn cảm thấy ba mình thật quá đáng và cứng đầu khi vẫn quyết định lấy mẹ, cùng với ông ngoại làm cho mẹ và dì ấy buộc phải chia tay. Nhưng khi yêu một người thì con người ta luôn ích kỉ mà, cô có thể hiểu được điều ấy. Trong mắt mẹ, cô nhìn thấy được mẹ cô yêu dì ấy như thế nào, nhưng những cái qua đi rồi ta chẳng thể nào níu kéo lại được nữa. Hai người họ như bây giờ cũng là do ông trời, không cho họ đến với nhau nhưng lại bắt họ gần nhau.

Mẹ cô đã từng nghĩ quá nhiều, quá đã từng quá nhu nhược, đã từng để tâm quá nhiều thứ, đã bị quá nhiều thứ trói buộc để rồi mất mãi mãi người mình yêu. Dì ấy đã từng rất quyết đoán, mạnh mẽ, cho người mình yêu tất cả những gì mình có để rồi vẫn không thể giữ được người đó bên cạnh. Để rồi buông thả cuộc đời, chọn đại một người để lấy thì trớ trêu thay lại sát muối thêm vào vết thương. Yêu nhau, nhưng không đến được với nhau.

Cái cảm giác đó mặc dù chưa bao giờ trải qua nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được là nó đau khổ đến nhường nào. Rồi chợt ánh mắt đau khổ của nó hiện lên trong đầu cô. Cái ánh mắt đó, ánh mắt đau xót, buồn bã nhưng vẫn có một tia gì đó không muốn buông tha, nó quật cường đến nỗi khiến cô phải bối rối không ít lần.

Trước đây cô không bao giờ “thật sự” nhìn nó lấy một lần, bây giờ thì cô biết vì sao mình lại như vậy. Ánh mắt của nó quá sáng mỗi khi nhìn cô, nó như hút cô vào sâu trong đôi mắt ấy. Cô đã luôn sợ hãi đôi mắt ấy, vì cái nhìn ấy sẽ khiến người ta nao lòng. Cô muốn chạy, muốn chạy thật xa nhưng nó lại luôn đổi theo cô. Dù cô có chạy đi đâu thì ánh mắt ấy luôn dõi theo cô, luôn bao quanh cơ thể cô. Vì thế nên cô không ngừng tổn thương nó, không ngừng khiến nó đau để giải thoát đi. Cô đã luôn chối bỏ ánh mắt của nó, luôn chối bỏ tình cảm của nó, chối bỏ luôn cả nó. Cô…hèn nhát.

Cộc cộc

Tiếng cửa phòng vang lên, cơ thể cô thật sự không còn sức lực sau những gì mình vừa tiếp thu nhưng không thể không đứng lên mở cửa được. Kéo cơ thể uể oải của mình lên, cô bước tới mở cửa.

“Ba?”

“Ừ, con chuẩn bị xuống ăn đi, cả nhà tụ họp đông đủ rồi đó.” Ba cô cười nhìn cô. Gương mặt này, nụ cười này thánh thiện biết bao nhưng không ngờ được ông ấy đã tốn hết biết bao “tâm tư”, “tính toán” để có được người mình yêu.

“Tại sao ba lại làm vậy?” Cô dựa người vào cửa, nhìn thẳng vào ánh mắt của ba mình.

Ba Rena hơi sửng sốt nhìn cô, đôi mắt không cảm xúc, không ưu không lo, không một thứ gì cả trong đôi mắt ấy. Điều đó khiến ông nhớ lại hai mươi mấy năm về trước, người vợ của ông cũng đã từng nhìn ông bằng đôi mắt đó, cũng đã từng hỏi ông một câu y chang như vậy. Đôi mắt ông đượm buồn nhìn đứa con gái duy nhất của mình, ông nên nói gì với nó đây? Ông chẳng có lời biện hộ nào cả cho hành động khi đó của mình. Có trách thì chỉ trách ông yêu quá nhiều, yêu quá ích kỉ, yêu đến không bỏ được.

“Bởi vì ba yêu mẹ con.” Câu trả lời duy nhất ông có thể trả lời cho con gái và vợ mình.

“Ba hối hận không?”

“Từng.” Ông nhìn con gái mình, nói duy nhất một chữ rồi quay lưng đi. Phải, hối hận thì dĩ nhiên ông có, nhưng hai mươi mấy năm rồi, hối hận bây giờ thì còn được ích gì?

Nhìn bóng dáng lưng của cha mình, cô không hiểu những cảm xúc trong mình lúc này như thế nào nữa. Phải chăng cô đã quyết định một điều gì đó? Rena cũng không biết nữa.

Bước xuống lầu, cô thấy mọi người đã đủ rồi, và có cả nó nữa. Đôi mắt ấy lại nhìn cô, đôi mắt khiến cô bất lực. Nhìn qua ông của mình, cô xin lỗi vì để mọi người phải đợi rồi ngồi xuống cạnh mẹ mình.

Gia đình cô vẫn luôn ấm áp như vậy, mọi người hòa hợp hỏi nhau vô cùng thân thiết. Mọi người hay trêu chọc nhau rồi cùng phát ra những tiếng cười giòn tan. Nếu là trước kia, có lẽ cô vẫn sẽ cười nhưng bây giờ thì thật sự cô cười không nổi. Tại sao ba cô, mẹ cô, cả dì ấy đều bình tĩnh cười nói với nhau như chẳng có chuyện gì trong khi bên trong họ chẳng thể nào thoải mái được như vậy chứ? Họ diễn cho nhau xem ư? Diễn trò cũng là một cách để che giấu cảm xúc mà, đúng không!?

“Con ăn no rồi. Con hơi mệt nên sẽ lên lầu trước. Mọi người tiếp tục ăn đi.” Cô để đũa xuống, cô thật sự ăn không nổi nữa.

“Mẹ có mua bánh dứa cho con đó Rena.” Mẹ cô hơi lo lắng nhìn cô.

“Vâng, tí nữa con sẽ ăn.” Đôi mắt đó vẫn còn hồng hồng dù mẹ cô đã cố trang điểm nhiều như thế nào.

“Reng~~~”

Vừa định bước lên lầu thì tiếng chuông cửa reng, để không phiền mọi người ăn nên cô đã ra mở cửa.

Cánh cửa vừa mở ra thì cô hơi sửng sốt khi thấy người đang đứng trước mình là ai. Acchan? Lần trước cô đã nghe thấy nó gọi như vậy.

“Cô tìm Jurina?” Cô khoanh tay lại hỏi.

“Rena-chan vẫn còn nhớ tôi à? Sao cô biết tôi muốn tìm Jurina?” Cô ta cười đểu nhìn cô. Cô thật không hiểu ẩn ý trong câu nói của cô ta là gì.

“Nhà này chỉ có hai người cô có khả năng tìm, tôi không quen cô nên cô không tìm Jurina thì chẳng lẽ tìm ông nội tôi?” Lần đầu tiên cô nói giọng khiêu khích đối với một người cô không biết. Vì nó?

“Có cần như vậy không chứ Rena yêu quý, tôi chỉ muốn trả áo khoác cho Jurina bé bỏng thôi. Nhóc đó để quên Ở PHÒNG TÔI.” Acchan nhấn giọng ở cuối câu. Cười tà tà nhìn khuôn mặt hơi nhăn lại kia.

“Acchan?” Không hiểu sao nó cảm thấy hơi lo lăng nên đi ra xem ai tới, không ngờ là Acchan.

“Em yêu, chị tới tìm em mà bà chị này của em mãi chẳng thèm gọi em ra kìa, làm chị đứng nãy giờ mỏi cả chân.” Acchan quàng tay mình quanh Jurina rồi dựa hẳn người mình vào nó.

“A…Acchan…chị…” Nó bối rồi nhìn Acchan, bà chị này làm trò gì vậy.

“Chị tốn hết bao nhiều công sức, mồ hôi giặt áo cho em nè, rồi lại đi gần như khắp khu này để tìm nhà mà đưa áo cho em nữa. Em định đền chị cái gì đây? Jurina bé bỏng?” Giọng Acchan ngọt như chảy nước rót vào tai nó khiến nó không hỏi đổ mồ hôi lạnh. Nhìn qua thì thấy cô đang chằm chằm nhìn nó, mặt còn lạnh hơi cả băng nữa khiến nó cứng người. Cái gì đang xảy ra à?

“Hahaha…cảm ơn chị nhiều nha Acchan…hahaha…Rena, chị mệt mà không phải sao? Em đi ra ngoài nói chuyện với chị ấy một tí, chị có thể vào nhà nghỉ ngơi rồi…hahaha…” Nó nói lắp bắp rồi kéo Acchan chạy ra đường, không quên đóng cửa nhà lại.

“Acchan, chị đây là…?” Nó khó hiểu nhìn Acchan.

“Có gì đâu, chị định tới đưa áo cho nhóc thôi. Chị sai người giặt rồi, yên tâm là không còn mùi trà sữa em tự đổ vào người mình khi nhìn thấy một cô nàng chân dài đi ngang qua đâu.”

“Yah~~~ Hồi nào chứ.” Nó đỏ mặt nói. Rõ ràng nó vừa uống nước vừa chăm chú nhìn hai con chó đang “vờn” nhau thì một đôi chân bự chả bá hiện ngay trước mắt khiến nó giật mình nên mới làm đổ chứ.

“Hahaha, không trêu em nữa.” Acchan vừa cười vừa xoa đầu nó. Càng ngày cô càng khoái đứa em này à.

“Chị không đi chơi với Takamina huh? Sao lại rảnh rỗi tới đưa áo cho em thế?”

“Ah, đang chờ chị ở đầu đường kìa.” Acchan đưa mắt ra đầu đường, một thân mình nhỏ bé đang dựa vào capo xe chờ cô.

“Sao tự nhiên hồi nãy thì lại dựa vào em vậy? Chị ấy mà thấy được thì lột da em mất.”

“Không phải em sợ Rena-chan yêu quý của mình nhìn thấy đúng hơn à?” Acchan nhướn mày lên cười cười nhìn nó.

“Em…” Mặt nó đỏ bừng, cúi đầu xuống không dám nhìn Acchan.

“Nếu chị nói đó là món quà chị tặng em thì sao nhóc?” Đột nhiên Acchan sát lại gần nó, kề môi sát tai nó nói.

“Chị…?” Nó khó hiểu nhìn cô.

“Haha, đừng nghĩ nhiều. Chị tặng em một nụ hôn may mắn này.” Nói rồi Acchan hôn lên má nó. Nó đứng hình nhìn Acchan?

“Mau vô nhà đi, có người đang chờ em đó.” Acchan cười đẩy nó vào nhà.

Nó ngốc ngếch không biết làm gì, thuận theo lực đẩy của Acchan vào nhà.

“Chị về cẩn thận ah”

“Có bà chị kia của em thì chị mà bị gì chứ. Vào đi.” Acchan cười vẫy tay với nó.

Tiếng cửa vào đóng lại, Acchan ngước mắt lên cửa sổ lầu hai nhìn. Ở đó đang có một đôi mắt như muốn giết người nhìn cô kìa, sợ quá hahaha. Acchan đúng là không sợ trời không sợ đất mà. Đối diện với người tưởng trừng như muốn giết mình kia mà cô cười cười đổ thêm dầu vào lửa nữa. Acchan giơ tay lên vẫy vẫy bái bai Rena, không quên sử dụng khẩu hình miệng: “Re-na-chan-yêu-quý-lên-đó-nhanh-ghê!”

Xong rồi Acchan không ngừng cười lớn quay lưng bước đi. Hôm nay cô thu hoạch được đúng là không tệ. Tại sao hai con người đó lại dễ thương vật chứ. Hahaha…Acchan không ngừng cười thầm. Những bước gần tới bạn gái của mình, cô không khỏi đổ mồ hôi lạnh khi nhìn thấy đôi mắt Minami đang hừng hừng lửa, tức giận nhìn cô.

“Minami…”




5 nhận xét:

  1. đợi chap mới của au lâu quá. mình tưởng au đi tự kỷ dài hạng luôn rồi chứ. mà cũng thanks au. à au đừng quen cái longfic của nhà bccc nha

    Trả lờiXóa
  2. 2 tháng rồi đó au ơi. đợi chap mới của au tới tự kỷ luôn

    Trả lờiXóa
  3. au ơi 5 tháng rồi au ơi, mình tuki mất luôn rồi, đợi au mãi, au mau comeback nha :D
    à còn cái fic Our Fate Can Be Changed? nữa đừng drop au nha, iu au :D

    Trả lờiXóa
  4. Au ơi, fic đang hay mà, tiếp tục đi au (^з^)-☆

    Trả lờiXóa